Nữ Nhân Của Thị Trưởng

348.971
13.04.2016

4 giờ chiều, tại cửa ra vào rạp chiếu phim.

Một đôi tình nhân đi ra, trong đám người, Tô Ninh vẫn cúi đầu chăm chú đi, còn Tiêu Ý Hàn đi bên cạnh thì thỉnh thoảng quay sang nhìn cô.

“Cũng chỉ là phim thôi, hết phim cũng đừng suy nghĩ nhiều.” Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng nắm tay Tô Ninh.

Tô Ninh ngẩng đầu gượng ép nở nụ cười, vừa xem một bộ phim kết cục có chút bi thương, cô biết rõ đây chẳng qua là phim ảnh, nhưng mà nhàn nhạt ưu thương trong lòng bồi hồi như thế nào cũng không tan đi.

“Được rồi, đừng thương tâm , suy nghĩ xem chúng ta nên đi đâu ăn chiều?” Tiêu Ý Hàn sủng nịch xoa xoa tóc Tô Ninh, ôn nhu hỏi.

Tô Ninh nhìn đồng hồ thắc mắc hỏi:”Chị không đi đón Iran sao?”

“Dì Hồng đi đón, không cần ta đi.”

“Vậy hôm nay chúng ta đi đón thằng bé đi?”

Nghe xong đề nghị của Tô Ninh, Tiêu Ý Hàn sững sờ, nàng suy nghĩ một chút nói:”Được, nếu đi đón Iran, thì sau đó đến nhà của em ăn cơm.”

“Đến nhà của em ăn cơm?” Tô Ninh mở to miệng lặp lại lời của thị trưởng.

“Đúng vậy, có vấn đề gì?”

Tô Ninh cũng hiểu được chính mình có điểm phản ứng quá khích, cô cúi đầu xuống không nói chuyện. Trong lòng lại nghĩ, ba ba hiện tại căn bản không có chấp nhận thị trưởng đại nhân, lần trước dọn nhà nhìn thấy sắc mặt của ba ba còn thật không tốt hơn nữa khẩu khí nói chuyện cũng rất cứng ngắc. Tô Ninh cảm thấy trong nội tâm không thoải mái, cô không nghĩ tới thị trưởng đại nhân còn có thể chịu được bị đối đãi như vậy ? Tô Ninh lén nhìn sang thị trưởng, cô không muốn để cho thị trưởng đại nhân bị người khác uỷ khuất, dù cho người kia là ba ba của cô.

“Hàn, các ngươi cũng tới đây đi dạo phố a?”

Đột nhiên một giọng nói truyền tới, Tiêu Ý Hàn cùng Tô Ninh nhìn qua liền trông thấy Cristina và Trương Trí.

“A, thật đúng là trùng hợp…” Tiêu Ý Hàn cười nhạt trả lời.

Cristina cười rất tươi, nàng buông tay bạn trai đi đến cạnh Tô Ninh, nghiêng đầu nói:”Thấy sao em có vẻ không vui a?”

Tô Ninh vội nở nụ cười, ngọt ngào nói:”Chào chị Cristina, chào anh rể.”

“Chào em, Ninh Ninh.” Trương Trí đứng cách ba người vài bước, cởi mở cười.

“Hàn, qua một thời gian ngắn nữa, ta cùng Trương Trí sẽ xa nhà.” Cristina giống như chợt nhớ chuyện gì, nàng hưng phấn quay qua nói với Tiêu Ý Hàn.

“Xa nhà? Muốn đi đâu, sẽ đóng cửa phòng khám a?”

“Chuyện làm ăn của Tiểu Trí cần hắn đi xử lý, ta muốn đi cùng. Ta muốn nghỉ ngơi một thời gian ngắn, từ hồi về nước đến giờ đã mấy năm ta đều không có thật sự nghỉ ngơi .”

“Đi xa giải sầu cũng tốt, chủ ý này rất không sai.” Tiêu Ý Hàn gật đầu, cười cười nhìn Trương Trí.

“Chúng ta tính khi trở về sẽ bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, ta cũng đến lúc nên mặc áo cưới rồi.” Cristina trở lại đứng cạnh Trương Trí, ôm cánh tay hắn tinh nghịch nói.

Tiêu Ý Hàn nắm tay Tô Ninh, cười nhẹ nói:”Tốt, ta chuẩn bị tiền mừng cưới cho các ngươi.”

“Chuyện đương nhiên, đến lúc đó các ngươi một người cũng đừng hòng chạy.” Đắm chìm trong hạnh phúc, Cristina có vẻ rất vui , nàng nói xong kéo Trương Trí đi lên phía trước, rồi nói:” Không quấy rầy thế giới riêng của hai người, ta còn phải đi mua mấy bộ quần áo.”

Tiêu Ý Hàn phất phất tay, nói:”ok, khi nào đi nhớ nói cho ta biết, có thời gian ta đi tiễn các ngươi.”

Nghe Tiêu Ý Hàn nói, Trương Trí cười haha:” không dám làm ngài đại giá, chúng ta ra sân bay cũng không thể để cho thị trưởng đi tiễn a…”

Tiêu Ý Hàn liếc mắt Trương Trí, phất phất tay nói:”Chúng ta đi , có gì liên lạc điện thoại .”

……

Hai người theo lề đường đi đến bãi đậu xe, Tô Ninh buông lỏng nắm tay đổi sang kéo cánh tay thị trưởng, cô cảm thấy cẩn thận vẫn hơn, tư thế này dù trên đường có người nhận ra thị trưởng cũng sẽ không dễ dàng bị hiểu lầm.

Tiêu Ý Hàn chỉ lo nghĩ cho tâm tình Tô Ninh nên cũng không để ý, hai người rất nhanh đi tới bãi đậu xe. Vào xe rồi, nàng cài dây an toàn cho Tô Ninh xong cũng chưa vội khởi động xe, mà là từ băng ghế sau lấy ra một cái túi.

Tiêu Ý Hàn mở ví tiền lấy ra cái thẻ bỏ vào tay Tô Ninh:” cái này em lấy dùng, mật mã là ngày sinh nhật của em.”

Vốn tâm tình đã khá nhiều trong nháy mắt Tô Ninh lại nhăn mặt, cô mở to mắt vừa định nói chuyện đã bị Tiêu Ý Hàn cắt đứt.

“Tôi biết rõ em muốn nói gì, trước đó và bây giờ đã khác nhau, em không cần khách sáo với tôi như vậy.” Vừa nói Tiêu Ý Hàn còn nắm tay Tô Ninh như an ủi, thấy cô vẫn do dự, lại nói tiếp:” Tôi biết gia đình của em mới chuyển nhà, tiền cần dùng khẳng định không phải ít.” Nàng ôm vai Tô Ninh hôn thoáng qua rồi nhìn vào mắt Tô Ninh nói:” Là người yêu của em, mà công việc tôi luôn bận rộn, khả năng không thể lập tức xuất hiện ở bên cạnh em, cho nên, tôi không muốn để bạn gái của tôi phải chịu nhiều khổ cực.”

Tiêu Ý Hàn nói dứt lời liền mỉm cười trấn an Tô Ninh, rồi vặn chìa khoá khởi động xe lái đi.

“Nhưng em không muốn tiền của chị.” Nghe xong lời giải thích của thị trưởng, Tô Ninh nhỏ giọng trả lời.

“Em đã ở chung với tôi, vậy vì cái gì còn muốn tính toán phân chia quá rõ ràng? Cái gì của tôi của em, ai có khả năng thì bỏ ra nhiều hơn chút, đây không phải chuyện rất bình thường sao?” Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng cố gắng thuyết phục Tô Ninh.

Tô Ninh bĩu môi nhìn cái thẻ trong tay một hồi cuối cùng mới bỏ vào trong túi, dù sao đây cũng là tâm ý của thị trưởng, cô không thể giống như lúc mới quen cứ từ chối nàng.

“Tôi đã đưa đơn ly hôn trình lên trên, em cũng biết, người giống chúng tôi, cuộc sống tác phong nhất định phải rất nghiêm cẩn.” Tiêu Ý Hàn vừa nói vừa nhẹ cười với Tô Ninh:” Đợi sự tình giải quyết xong, tôi sẽ sắp xếp thời gian nói chuyện với ba ba của em.”

Tô Ninh nghiêng đầu nhìn thị trưởng đại nhân, tuy lúc nàng nói không có biểu lộ gì quá mức, nhưng trong tim Tô Ninh như có dòng nước ấm chảy qua, ánh mắt của cô như nóng lên, nói:” Hàn, chị không cần như vậy, em không nghĩ chị vì em phải làm nhiều như vậy…” ‘Đặc biệt là ly hôn’, 4 từ này là Tô Ninh tự nói trong lòng.

“Không phải vì em, Ninh Ninh, em không hiểu rõ, hơn ba mươi năm nay ,cuộc sống của tôi hoàn toàn không vui vẻ. Sự xuất hiện của em chỉ là thôi thúc thêm ý nghĩ trong lòng của tôi, để cho tôi trở nên thêm kiên định. Cho nên, em không nên có gánh nặng, tôi chỉ muốn sau này hai người chúng ta có thể hạnh phúc bên nhau.” Vừa nói nàng vừa đạp phanh lại, chờ đèn giao thông, nàng đưa một tay ra nắm tay Tô Ninh như truyền đạt tâm tình của mình.

Tô Ninh cảm động, nước mắt như muốn trào ra, cô quay qua nhìn ngoài cửa xe, trong lòng nghĩ:”mình đã tích đức gì mà đời này có thể để cho mình gặp được một người yêu tốt như thị trưởng đại nhân đây…”

“Nhưng mà, muốn vượt qua ổn định cuộc sống có lẽ phải cần một, hai năm nữa, cho nên em, đứa nhỏ vẫn còn đang trưởng thành cần phải an phận cho tôi, chứ đừng có mà bởi vì ở bên tôi nhiều quá rồi cảm thấy chán tôi…” Đang lúc Tô Ninh cảm động muốn khóc, Tiêu Ý Hàn lại học bộ dáng bĩu môi của cô, ra vẻ đáng thương nói.

“Ai là đứa nhỏ? Em mới không như vậy.”Tô Ninh quay qua sốt ruột nói.

“Ha ha.” Ngón tay Tiêu Ý Hàn nhẹ nhàng lau nước mắt trên gò má Tô Ninh, giọng có chút trách cứ, nói:” Còn nói không phải là đứa nhỏ, động một chút lại khóc nhè…”

……

Xe rất nhanh lái đến nhà trẻ Iran, Tô Ninh xuống xe quay qua không thấy thị trưởng đại nhân xuống xe, cô khó hiểu xoay lại nhìn người trong xe, Tiêu Ý Hàn mở cửa sổ xe, khoát tay nói:” Em đi đón Iran, tôi ở trong xe chờ hai người.”

“Sao chị không đi cùng ?” Tô Ninh thắc mắc hỏi.

Tiêu Ý Hàn tiếp tục khoát tay, Tô Ninh nhẫn nhịn nghẹn miệng, vừa đi đến cổng nhà trẻ vừa nghĩ:” Đón thằng bé thì sao chứ, người này đến đây mà còn làm giá…”

Lát sau, Tiêu Ý Hàn trông thấy Tô Ninh nắm tay Iran đi tới xe, nàng hạnh phúc cười cười khởi động xe.

“Mẹ, sao nay mẹ lại có thể đến đón con?” Iran bò lên sau xe, ngã cái đầu nhỏ về phía trước vui vẻ hỏi.

“Hôm nay mẹ có thời gian rảnh, dì Ninh Ninh nói nhớ con, nên mẹ tới đón.” Tiêu Ý Hàn vừa quay đầu xe vừa trả lời.

“Dì Ninh Ninh, hôm trước bà nội còn đón con về nhà ăn cơm.”

“Ngươi đã nói cho ta nghe một lần rồi a.” Tô Ninh buồn cười quay qua gõ đầu Iran.

Iran lè lưỡi, nhìn Tiêu Ý Hàn nói:”Mẹ, mẹ dẫn con cùng dì Ninh Ninh đi ăn đồ ngon sao?”

“Đi nhà bà nội Tô ăn, bây giờ chúng ta đi siêu thị mua thực phẩm cho bà nấu.”

“Quá tốt a, con rất thích đến nhà bà nội.”

Trông thấy bộ dạng vui vẻ của Iran, Tiêu Ý Hàn cùng Tô Ninh đều cười thật tươi. Tiêu Ý Hàn lái xe đến siêu thị gần nhà mới của Tô Ninh, bởi vì sợ trễ giờ cơm, ba người chỉ dùng nửa tiếng mua gần đầy xe đựng thực phẩm. Tô Ninh nhìn xe mua sắm mà thị trưởng đang đẩy, gương mặt đen lại, chỉ là một bữa cơm, có cần mua nhiều đến vậy không ?

Tô Ninh mang theo Tiêu Ý Hàn, Iran vào nhà. Mặc dù đã gọi về nhà báo trước, nhưng cô vẫn lo sợ ba ba làm khó thị trưởng đại nhân…

Tô Ninh mở cửa ra, nép qua một bên để thị trưởng đi vào, mà Iran đi cuối lại không có chút khách khí chạy vào trước. Hai người đi theo vào thấy thằng quỷ nhỏ đã chạy đến sopha, thằng bé vui sướng nhảy lên người Tô ba ba thân mật chào hỏi. Mà ánh mắt Tô ba ba nhìn nó cũng rất yêu thương, hai người như đã quen nhau từ lâu.

Tiêu Ý Hàn trông thấy bộ dạng Iran không yên ổn, khẽ nhíu mày không nói gì thêm.

Iran chạy vào phòng bếp rồi, Tô Khải Hồng mới nhàn nhạt lên tiếng chào hỏi Tiêu Ý Hàn. Sắc mặt tuy không tốt lắm, nhưng có lẽ trở ngại còn có những người khác, hắn cũng không nói thêm cái gì. Trong phòng ăn, Tiêu Ý Hàn chào hỏi bà nội xong, nàng liền như đang ở nhà mình, trực tiếp đến mở tủ lạnh, bỏ thực phẩm vừa mua vào.

Một hồi sau, bà nội gọi mọi người vào ăn cơm. Tiêu Ý Hàn rửa tay rồi đến tủ lạnh lấy ra một chai rượu đỏ, nàng đến trước bàn ăn vừa định nói chuyện đã nhìn thấy Tô ba ba nhíu mày liếc chai rượu trên tay nàng. Tiêu Ý Hàn khó hiểu nhìn sang Tô Ninh, Tô Ninh lén dùng ánh mắt ra hiệu rượu đế trên bàn. Tiêu Ý Hàn hiểu rõ, nàng đem rượu đỏ cất vào, đến ngồi xuống cạnh Tô Ninh.

“Ta cùng ngài uống một chén.” Lúc Tô Khải Hồng còn chưa có động tác gì, Tiêu Ý Hàn cầm nửa bình rượu đế có sẵn trên bàn mà nàng còn không biết tên gì, nàng rót cho hắn một chén, rồi rót cho mình một chén.

“Tiểu Hàn, rượu này có pha trộn, ngươi có thể uống sao?” Không đợi Tô ba ba nói tiếp, bà nội đã nhìn Tiêu Ý Hàn quan tâm nói.

Tiêu Ý Hàn cười nhẹ gật đầu, bưng chén hướng về phía Tô ba ba lễ phép cụng một cái, rồi ngửa đầu sảng khoái uống gần nửa chén.