348.953
13.04.2016

Từ trước đến nay, lúc ăn cơm Tiêu Ý Hàn đều không nói chuyện, nàng yên tâm thoải mái ăn để con trai cho bà nội chiếu cố, mà đối với Tô Khải Hồng nàng cũng không hề nôn nóng.

Sau khi ăn xong mọi người rời phòng ăn, Tô Ninh đang dọn chén đũa, bà nội thúc giục cô mau ra ngoài chơi với Iran, còn bà tay chân nhanh nhẹn bắt đầu rửa chén.

Tiêu Ý Hàn thấy Tô Khải Hồng ngồi trên sopha, nàng cũng vội vàng qua đó ngồi. Tô Khải Hồng uống rượu nên mặt có hơi đỏ hồng, hắn nhìn Tiêu Ý Hàn, nói: ” Ngươi không quen uống rượu đế?”

Tiêu Ý Hàn cười nhạt một chút, nói:”Có thể nói như vậy.”

“Nồng độ cồn cao mà lại cay, các ngươi sẽ không quen uống .” Tô Khải Hồng nghiêng đầu sang chỗ khác, cũng không nhìn Tiêu Ý Hàn, như là đang tự nói.

“Ninh Ninh, em mang Iran vào phòng chơi đi.” Tiêu Ý Hàn nhìn qua Iran ngồi chơi cách đó không xa, nàng quay qua nói với Tô Ninh.

Tô Ninh đang nhìn Iran vẽ tranh, cô có chút thắc mắc ngẩng đầu nhìn lại thị trưởng, sau đứng dậy nắm bàn tay nhỏ bé của Iran đi vào phòng của mình.

Trong phòng khách chỉ còn lại Tiêu Ý Hàn và Tô ba ba, Tiêu Ý Hàn cân nhắc từ ngữ một chút, nói ra:” Cảm ơn cả nhà của ngài, đối xử với Iran tốt như vậy…”

Tô Khải Hồng đem trà ngon rót vào tách cho Tiêu Ý Hàn, nói:” Không cần khách sáo, khó có ai được lão bà yêu mến như thằng nhóc này.”

“Cảm ơn!” Tiêu Ý Hàn một tay cầm tách trà, nhìn người đàn ông thành thật trước mặt, nàng nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói tiếp:” Ta biết rõ trong lòng ngài nhất định là còn vách ngăn, ta vẫn muốn tìm một cơ hội cùng ngài trò chuyện. Một là công tác của ta thật sự quá bận rộn, hai là cũng cảm thấy bây giờ còn chưa phải lúc..”

Tô Khải Hồng ngẩng đầu chăm chú nhìn Tiêu Ý Hàn, nói:” Không phải vách ngăn, ta vẫn không tiếp thụ được loại chuyện này. Không chấp nhận được hai người các ngươi, ta không biết là hai nữ nhân cùng một chỗ thì có cái gì hạnh phúc.”

Tiêu Ý Hàn giống như sớm dự liệu được Tô ba ba sẽ nói như thế, nàng nhàn nhạt cười nói:” Có nhiều việc ban đầu đều không được tán thành, tiếp nhận, người Trung Quốc vốn thâm căn cố đế, tư tưởng phong kiến bảo thủ. Ta không hy vọng xa vời, không hy vọng ngài có thể nhanh chóng chấp nhận chúng ta, ta nghĩ không cần biết như thế nào, chuyện ta yêu Ninh Ninh ta nhất định sẽ yêu cho đến già. Xin ngài đừng khó dễ chúng ta là tốt rồi…” Tiêu Ý Hàn lúc nói chuyện giọng điệu có chút cường thế, nàng nâng tách trà uống một hớp nhỏ, trà vừa vào miệng, nàng nhẹ nhíu mày, nghĩ đến cái gì đó, nói tiếp:” Ta nghe nói mấy ngày hôm trước đài truyền hình có đến trường Ninh Ninh thông báo tuyển dụng, em ấy không có trúng tuyển. Ninh Ninh cũng đã sắp lên năm thứ tư, ngài xem em ấy học cái ngành này thì nên phát triển theo con đường nào?”

Tô Khải Hồng hiển nhiên không ngờ tới Tiêu Ý Hàn lại đột nhiên chuyển qua vấn đề công việc của Tô Ninh, hắn nhất thời không kịp phản ứng. Tô Khải Hồng trong lòng nghĩ:” Người phụ nữ trẻ tuổi trước mặt mình thật đúng là không phải bình thường, lúc nói chuyện đều do nàng làm chủ đạo…”

“Chuyện đài truyền hình, Ninh Ninh có nói sơ cho ta nghe.” Tô Khải Hồng nhìn qua hướng phòng Tô Ninh, còn nói:” Những chuyện này trước giờ không cần ta hao tổn tâm tư, gia đình như chúng ta, sau khi tốt nghiệp Ninh Ninh chỉ có thể cố gắng tự mình tìm việc làm mà thôi.”

“Ninh Ninh rất hạnh phúc.” Tiêu Ý Hàn đột nhiên toát ra một câu như vậy, nàng nghiêm túc nhìn Tô Khải Hồng nói:” Ninh Ninh là người rất có tài, ta cũng như ngài đều muốn em ấy có một cuộc sống hạnh phúc, đợi em ấy tốt nghiệp ta sẽ sắp xếp công việc cho em ấy.”

“Cái này sẽ không phiền ngươi, cứ để nó tự mình cố gắng đi.” Tô Khải Hồng trầm mặt, hắn rất không thích Tiêu Ý Hàn nói những lời này với giọng điệu có hơi cao ngạo như thế.

Tiêu Ý Hàn đứng lên, cầm lấy áo khoác, nhẹ nói:” Vậy thì không làm phiền ngài, ta mang Iran trở về trước.” Dứt lời nàng nhấc chân đi về phòng Tô Ninh.

Trong phòng Tô Ninh nghe thấy có tiếng bước chân tới gần, cô vội rời xa cánh cửa, cô cũng không muốn bị thị trưởng phát hiện là cô đang nghe lén… Mà cô không biết là không phải chỉ có mình cô nghe lén, mà bà nội ở trong bếp cũng vừa thu hồi động tác giống cô, vừa suy nghĩ gì đó vừa tiếp tục lau chùi phòng bếp.

**************

Mùa đông ở Giang Vịnh cũng rất ngắn, qua năm thì vạn vật lại bắt đầu sống động trở lại, trời cũng ấm dần lên, ảnh hưởng cũng làm tâm tình con người tốt hơn.

Tô Ninh ít ở kí túc xá của trường nữa vì bây giờ cô thường trở về căn nhà mới mà thị trưởng mua, thị trưởng cũng gần như mỗi ngày đều trở về nhà cùng cô, mà làm cho Tô Ninh khó hiểu chính là Iran và dì Hồng cũng thường xuyên xuất hiện ở đây, cô có chút không hiểu rõ, ba Ira không phải đã về nước rồi sao?

Gần đây Lục Hạo Vũ rất uể oải, hắn cần tập làm quen với rất nhiều nghiệp vụ của công ty trong nước, chuyện tình cảm thì Tiêu Ý Hàn thường xuyên không về nhà ngủ mà ngay cả đứa con trai cũng chơi trò mất tích, mà làm cho hắn nhức đầu nhất chính là cô bạn gái nước ngoài đã hẹn thời gian ba ngày nữa ” Nếu ngươi không qua đây thì ta đi qua đó.” Những lời này luôn chạy loạn trong tâm trí hắn, Lục Hạo Vũ cảm thấy rất bất lực…Hắn không thể đi ra nước ngoài, hắn hiểu rõ nếu bạn gái thật sự về Trung Quốc và bị Tiêu Ý Hàn phát hiện thì mọi chuyện thật sự hoàn toàn chấm dứt.

Mấy ngày kế tiếp bởi vì Lục lão gia luôn ở công ty, Lục Hạo Vũ dù trong lòng có không yên cũng không thể không ngoan ngoãn làm việc đúng giờ. Lúc rảnh rỗi, hắn cầm điện thoại qua vô số lần muốn gọi cho Tiêu Ý Hàn, nghĩ chất vấn nàng đang ở đâu? Nhưng cuối cùng đành từ bỏ ý nghĩ này. Hắn đã không thể cùng Tiêu Ý Hàn biện bạch cái gì nữa, đáy lòng đã mất hết khí thế lúc trước. Trước mắt cấp bách nhất chính là giải quyết chuyện cô bạn gái ở nước ngoài… Lục Hạo Vũ ôm đầu đau khổ nằm lên bàn, giữ lại hay nên bỏ, chuyện này thật làm cho hắn rất đau đầu.

Lúc chiều trời có mưa nhỏ, nên trong văn phòng ánh sáng thoáng cái liền tối sầm xuống. Lục Hạo Vũ đứng dậy mở mấy cái đèn, rót ly nước, lúc này điện thoại lại vang lên ngoài dự tính.

Lục Hạo Vũ bước nhanh đi đến trước bàn cầm lấy điện thoại, không biết số lạ này của ai, hắn nhíu mày không kiên nhẫn từ chối cuộc gọi. Vài giây sau, điện thoại lại lần nữa vang lên, hắn nhấn phím nghe thấp giọng nói:”nghe đây…”

Bên kia điện thoại im lặng vài giây, sau một giọng nữ dễ nghe vang lên. Người nữ nói tiếng Anh, Lục Hạo Vũ cơ hồ run lên, chuyện mà hắn lo sợ cuối cùng đã xảy ra.

Khi Lục Hạo Vũ chạy tới sân bay liền trông thấy một dáng người cao gầy, nữ ngoại quốc tóc vàng đứng ở trong mưa, không có dù, nàng mặc áo khoác màu vàng nhạt, ánh mắt tìm kiếm xung quanh. Lục Hạo Vũ nhanh chóng đi đến, vừa nhận vali trong tay cô gái, vừa đau lòng nén giận nói:”như thế nào lại đứng ở ngoài đợi? Mắc mưa rất dễ bị cảm.”

Cô gái nhìn thấy người tới, ánh mắt trở nên vui vẻ, nàng vuốt lại tóc đang bị gió làm tán lạc, đôi mắt đẹp nhìn về hướng Lục Hạo Vũ. Nàng tiến lên dựa sát vào lòng ngực của hắn, hai tay choàng qua cổ rồi hôn môi hắn.

Lục Hạo Vũ lặng vài giây, có chút đau lòng vuốt ve gò má của nàng, nhiệt tình hôn trả nàng, khi hắn ôm nàng vào lòng, những rối rắm trong lòng nhiều ngày nay đều trở nên nhạt nhoà.

***************

Trong văn phòng rộng rãi của thị trưởng, Tiêu Ý Hàn đang ngồi bận rộn tại bàn làm việc. Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, nàng ngẩng đầu thấy Giang Minh Kiệt đi đến.

“Tiêu thị trưởng, ngài tìm ta?”

“Ừ, an bài cho ngươi đi làm một chút chuyện.”

Tiêu Ý Hàn bỏ kính mắt sang một bên, khoanh tay suy nghĩ một chút, còn nói:” Mấy ngày hôm trước đài truyền hình đi trường X tuyển người, ngươi tự mình đi tìm hiểu qua, coi có vị trí nào cho Ninh Ninh không, tốt nhất làm cho cô bé có thể đi thực tập sau học kì này.”

“Tốt, ta ngay lập tức đi tìm hiểu.” Giang Minh Kiệt mỉm cười, thị trưởng an bài công việc làm cho hắn thụ sủng nhược kinh, có loại cảm giác lại một lần nữa được tín nhiệm, hắn vui vẻ xoay người rời khỏi phòng.

Tiêu Ý Hàn cúi đầu xuống nhìn văn kiện trên bàn mà xuất thần, đối với việc làm cho Ninh Ninh tiến vào đài truyền hình, nàng thật đã suy nghĩ kĩ qua vài ngày. Nàng vốn hi vọng hai người có thể sống bên nhau bình bình đạm đạm hạnh phúc, thân phận của nàng đã rất nhạy cảm, nàng cảm thấy không thể để cho Tô Ninh cũng trở thành người của công chúng, nếu như vậy về sau cuộc sống của hai người sẽ có những phiền toái không lường trước được. Tiêu Ý Hàn khẽ vuốt mắt, nghĩ thầm tan việc sẽ đến đón Tô Ninh về nhà, cũng là nên hỏi qua ý kiến của Tô Ninh một chút.

********

Trên khán đài trường X, Tô Ninh cùng mấy người bạn đang ngồi trên bậc thang có chút không có tinh thần. Ngày hôm qua mưa một đêm, giữa trưa nay tuy mặt trời chiếu cao rực rỡ nhưng không khí thực sự rầu rĩ , mang đầy hơi ẩm.

“Ninh Ninh không có ý định tìm công việc gì sao?” Tôn Hồng Na dựa vào người Dịch Dương miễn cưỡng hỏi Tô Ninh.

“Ừ, có nghĩ qua. Qua mấy tháng nữa là năm tư rồi, ở trong trường học cũng không có việc gì nữa.”

“Tìm cái gì mà tìm, chúng ta cũng chỉ còn ở trường một năm nữa, về sau sẽ có thời gian cho chúng ta tìm việc thôi.” Dịch Dương nói, giọng điệu nàng có chút khinh thường.

“Ngươi tưởng ai cũng như ngươi sao? Hận không thể mỗi ngày đều không có việc gì mới tốt, ngươi đúng là đồ lười biếng…” Tôn Hồng Na huých khuỷu tay Dịch Dương có chút tức giận nói.

Dịch Dương bĩu môi, lầm bầm nói:”Mỗi lần đều nói ta, không phải đã hẹn cùng thi nghiên cứu sinh sao?”

Tô Ninh mỉm cười nhìn hai cô bạn tốt, cô không có lên tiếng, lên năm tư sẽ đi thực tập là ý định nhiều năm qua của cô. Huống chi bây giờ vừa chuyển nhà, nên rất cần tiền, cô phải mau ổn định công việc để giảm bớt gánh nặng kinh tế cho ba ba.

“Ta hiện tại cũng đang vì cái này mà đau đầu, thi nghiên cứu….” Tôn Hồng Na nói

tiếp, nói đến đây nàng lắc đầu, thật không có tâm tư để học tiếp.

“Không muốn học tiếp thì đi tìm việc, gia cảnh nhà ngươi tốt như vậy cũng không lo không tìm được công việc tốt.” Tô Ninh quay qua ôn nhu nói với Tôn Hồng Na.

Tôn Hồng Na mím môi nhìn Dịch Dương, nàng không lo lắng cho mình nhưng mà Dịch Dương thì làm sao? Ra trường rồi bước vào xã hội, phần tình cảm này nàng không biết có thể kiên trì trong bao lâu, dù sao hoàn cảnh thay đổi lòng người cũng sẽ đổi thay…

“Thị trưởng đại nhân của ngươi đâu? Các ngươi không phải bây giờ rất tốt sao, có chỗ dựa tốt như vậy ngươi còn lo không tìm được việc?” Dịch Dương tiện tay nghịch tóc Tôn Hồng Na, nhìn qua Tô Ninh lười biếng hỏi.

Tô Ninh hơi xấu hổ, nhẹ nói:” Ta không muốn lợi dụng nàng, ta bên nàng chỉ đơn thuần là vì yêu nàng, nàng có thân phận gì hay điều kiện vật chất thế nào với ta không liên quan.”

“Thật ra cũng đâu có sao, xã hội bây giờ tự dựa vào bản lĩnh của mình mà tìm việc thật sự rất khó khăn.” Tô Hồng Na trên mặt cũng hiện ra vẻ bất đắc dĩ, nàng nói:” cũng như ta, cần nhờ đến người nhà, đều là giống nhau thôi.”

Tô Ninh như có điều suy nghĩ, cô nhìn về phía xa xa, cô không đồng ý cách nói như vậy, cô biết rõ hiện tại tìm được việc làm tốt rất không dễ dàng, nhưng ít ra cô sẽ thử cố gắng, cô không muốn vừa mới bắt đầu đã dựa vào người khác…Loại tư tưởng này làm cô cảm giác mình rất là vô dụng.