348.968
13.04.2016

Giang Vịnh đầu mùa hè, mưa phùn kéo dài, Tô Ninh toàn thân mặc tây trang màu đen đứng trước cửa đài truyền hình, cô đứng trên bậc thang nhìn mưa bay đầy trời hơi nhíu mày. Thật vất vả mới tan làm đúng giờ mà thời tiết lại như vậy, Tô Ninh cảm giác vô lực, do dự một hồi lấy dù ra, đi vào màn mưa.

“Ninh Ninh…”

Còn chưa đi bao xa, phía sau nàng truyền đến giọng người nam, cô quay đầu lại đã thấy một thanh niên đang đứng trước cửa đài truyền hình vừa kêu cô vừa vẫy vẫy tay.

“Ninh Ninh trở về nhanh lên, có thông báo khẩn cấp.” Nam thanh niên thấy Tô Ninh không nhúc nhích, hắn nôn nóng hô to.

Tô Ninh nắm chặt cán dù, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ. Trời mưa lớn thế này đã đủ khiến người ta tâm phiền, vốn tưởng rằng kết thúc vài ngày bận rộn công tác hôm nay có thể về nhà nghỉ ngơi thật tốt , vậy mà giờ lại phải trở vào.

Tô Ninh vừa nghĩ vừa lấy di động ra, đi trở vào đồng thời gọi cho thị trưởng đại nhân.

“Lại tăng ca?” Tiêu Ý Hàn cao giọng lạnh lùng hỏi.

“Thực xin lỗi Hàn, em cũng không biết, em đã đi ra ngoài cửa lại bị kêu trở về.”

“Vậy vào chăm chỉ làm đi, thời gian này em cũng thật bận rộn, cả ngày không thấy em đâu, so với tôi em còn muốn bận rộn hơn.”

Tô Ninh nghe ra giọng thị trưởng có chút oán trách, cô nhỏ giọng nói:”em cũng không biết mà, đã vài ngày không có được về nhà dùng bữa chiều với chị. Chị muốn buổi tối đến đón em hay không?”

“Ừ, tôi cũng phải một hồi lâu nữa mới xong việc, khi nào em xong thì gọi cho tôi.”

Cất điện thoại Tô Ninh đi lên bậc thang, thu lại dù, ngoài ý muốn hỏi nam thanh niên:”Có chuyện gì a?”

Nam thanh niên vừa bước chân đi vào trong sảnh vừa nói:” Ngươi đi thật đúng là nhanh, mắt mới thấy ở thang máy, đuổi theo đã thấy ngươi ra tuốt ngoài kia.”

Tô Ninh cầm cây dù còn đọng nước, cởi bớt nút áo phía trên cùng áo sơmi. Vừa rồi lúc gọi điện, không cầm chặt dù, mưa làm ướt một góc áo sơmi trắng của cô.

Trở vào làm bận rộn đến 10 giờ tối mới xong, Tô Ninh duỗi tay chân, nhanh chóng thu gom đồ đạc vào túi xách, khoát tay chào hỏi đồng nghiệp rồi liền muốn chuồn đi.

“Ui, bạn trai thần bí của Ninh Ninh của chúng ta lại đây đón a?” thấy Tô Ninh là người đầu tiên muốn trốn đi, đồng nghiệp Tiểu Trương trêu chọc hỏi.

“Ha ha” Tô Ninh có chút đắc ý cười cười, cũng không nói gì, phất tay đi ra ngoài.

“Tô Ninh” Cô vừa đi về hướng thang máy, thì nghe tiếng Kim Hâm gọi phía sau.

Cô bước chậm lại, đợi Kim Hâm cùng sóng vai đi vào thang máy. Kim Hâm nhìn Tô Ninh vừa mới kết thúc công việc bận rộn dồn dập như vậy mà thần thái vẫn sáng láng, nhịn không được nói:” Ninh Ninh, ngươi thật đúng là khác biệt so với một năm trước.”

Tô Ninh nghiêng đầu nở nụ cười, gần đây rất nhiều người đều nói vậy với cô.

Ra cửa chính đài truyền hình, Kim Hâm nhìn Tô Ninh đi qua bên đường, trong lòng thở dài, bên đường thường xuyên xuất hiện chiếc xe rất thần bí, người ngồi bên trong xe không biết đã bóp chết bao nhiêu trái tim muốn theo đuổi Tô Ninh.

Tô Ninh ngồi vào ghế phụ, Tiêu Ý Hàn vừa giúp cô cài dây an toàn vừa nói:” Em bận rộn như vậy, lúc nào mới có thể tìm ra được ngày nghỉ đây.”

Tô Ninh suy nghĩ nói:” chắc cũng nhanh thôi, em thực tập một năm, còn phải về trường tham gia kì thi mà.”

Tiêu Ý Hàn nghiêng người hôn lên trán Tô Ninh, không nói thêm gì, khởi động lái xe đi.

Ngày trôi qua thật sự rất nhanh, đông đi xuân đến, nháy mắt một năm cứ qua như vậy, Tô Ninh rốt cuộc cũng tốt nghiệp , dựa vào thành tích xuất sắc của mình, cô chính thức trở thành nhân viên của đài truyền hình.

Tháng 7, cả hai đều xin nghỉ dài hạn nửa tháng, mùa hè này, hai nàng sắp sửa hoàn thành chuyện quan trọng nhất của đời mình, đi Phần Lan kết hôn.

Hành trình lần này, Tiêu Ý Hàn đã chuẩn bị xong hết toàn bộ, nàng đã liên hệ khách sạn, bao gồm giáo đường cử hành hôn lễ. Ngày quyết định kết hôn là 18 tháng 7, ngày nghỉ đầu tiên, Tiêu Ý Hàn liền cùng Tô Ninh bay qua đó. Làm thủ tục ở đó xong, hai nàng đi kiểm tra nơi cử hành hôn lễ. Còn lại vài ngày, Tiêu Ý Hàn lại dẫn Tô Ninh – người lần đầu ra nước ngoài , du lịch tuần trăng mật.

Trước hôn lễ hai ngày, bạn bè hai người lần lượt bay qua, ngoài Cristina, Viên Hiểu Dật và một ít bạn bè bên ngoài, thì ba ba Tô Ninh, bà nội, tiểu Iran cũng toàn bộ bay tới đây.

Tô Ninh mặc áo cưới trắng tinh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chính mình trong gương nhất thời có chút mê muội, trong tâm tưởng cô luôn nghĩ đến giờ khắc này sẽ chân thật đến thế nào, không nghĩ tới bây giờ đã chính thức thực hiện được rồi.

Hai nữ nhân cũng có được thời khắc hạnh phúc này như bao người, cũng có thể mặc váy cưới xinh đẹp, và được bạn bè người thân chúc phúc.

“Làm gì ngồi ngơ ra vậy? Có phải đang khẩn trương hay không?”

Tô Ninh lấy lại tinh thần liền thấy bà nội không biết lúc nào đã ngồi bên cạnh, vẻ mặt hiền từ nhìn mình. Cô gật đầu nói:” Bà nội, con cảm giác mình giống như đang nằm mơ.”

“Đứa nhỏ ngốc…” Bà nội nắm tay Tô Ninh nói ra:”lúc còn sống, bà nội còn được thấy cháu gái bảo bối của mình gả cho người khác, với bà vậy là đủ lắm rồi.”

” bà nội không cần nói như vậy, con…” Tô Ninh có chút đau xót suýt nữa rơi nước mắt, cô biết hôn nhân của mình không giống với người bình thường, người nhà cô ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng.

“Ba ba đâu rồi bà?” Ninh Ninh đứng dậy để bà nội giúp thay áo cưới ra, thuận miệng hỏi.

“Dẫn Iran ra ngoài rồi, hắn nói chưa ra nước ngoài bao giờ, nên muốn ra ngoài nhin xem phong cảnh nơi này.”

“Chỉ có hai người?” Tô Ninh có chút kinh ngạc nói:” cả hai không biết tiếng anh, lại không quen thuộc đường xá, sẽ đi lạc mất.”

“Không có, Tiểu Hàn đã cho người đi theo rồi.”

“Ah…” Tô Ninh nhẹ thở ra, cô không muốn nghĩ tới hôm kết hôn lại thất lạc ba ba với thằng bé a…

Từ năm 2004, Phần Lan đã cho phép hôn nhân đồng tính, giáo đường cổ kính này đã thông qua phương thức bỏ phiếu, quyết định cho phép tổ chức hôn lễ đồng tính, mang đến quyền lợi rất lớn cho những người đồng tính ở các quốc gia không cho phép kết hôn.

Hết thảy tập tục mọi người đều làm theo lời của bà nội Tô. Đêm trước hôn lễ, Tiêu Ý Hàn bị bắt tách khỏi Tô Ninh. Nàng cùng Cristina, Viên Hiểu Dật, Lam, mấy người ở tại một khách sạn gần đó.

Buổi chiều hơn 5 giờ, Tiêu Ý Hàn cùng bạn bè vào một salon làm đẹp.

” đi mà, Hàn, nhiều năm như vậy tích góp của cải, lúc này cũng đâu có thiếu tiền?” Cristina ngồi kế bên Tiêu Ý Hàn, trêu chọc nói.

Tiêu Ý Hàn nhìn vào gương nhíu mày, không nói gì. Viên Hiểu Dật cũng đi tới vẻ mặt trêu tức, nói:”nàng đường đường là đại thị trưởng, muốn có tiền thì không phải nhấc môi nói một cái là được sao.”

“Đây là quy tắc ngầm, xã hội bây giờ thật đúng là khó làm người chính nghĩa.” Trương Trí cũng mở miệng nói.

Tiêu Ý Hàn không thay đổi biểu lộ, liếc nhìn mấy người bọn họ một cái, cũng không thèm nói chuyện.

“Ta nói rồi, Hàn, ngươi nghe lời ta đổi bộ âu phục, đừng mặc cái có chích eo này được không?” Viên Hiểu Dật cau mày nói với Tiêu Ý Hàn.

“Chích eo thì làm sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta mặc âu phục cưới kiểu nam.”

“Nhưng mà tìm bộ âu phục nam kiểu cưỡi ngựa, xứng với váy cưới của Ninh Ninh mới đẹp nha.”

Tiêu Ý Hàn quay đầu khinh bỉ liếc Viên Hiểu Dật một cái, nói:” Ta là phụ nữ mắc gì phải mặc âu phục nam, ngươi thích thì đợi đến lúc ngươi kết hôn, tự mình muốn mặc gì thì mặc.”

Viên Hiểu Dật bị nghẹn lời, nàng bĩu môi không nói tiếp, ngồi chờ một bên.

Làm xong tóc, mấy người trở về khách sạn Tô Ninh, dẫn cả nhà ra ngoài ăn tối. Tiểu Iran đặc biệt hưng phấn, thằng bé ngồi cạnh bà nội vui vẻ kể lại chuyến đi chơi hôm nay.

“Bà nội, mẹ cùng dì Ninh Ninh kết hôn, con liền có hai người mẹ phải không?” Iran đột nhiên hỏi ra một câu như vậy.

Trên bàn, mọi người nghe Iran nói nhất thời đơ ra, ai cũng nhìn nhau mà không ai lên tiếng trả lời.

Tiêu Ý Hàn cũng nhíu mày, gần đây nhiều việc cần làm, nàng gần như xem nhẹ thằng nhỏ này, không có dành thời gian ngồi giải thích rõ ràng cho nó nghe.

“Bà không phải đã nói cho con sao? Về sau Iran sẽ có hai người mẹ, con có cao hứng hay không?” Bà nội cũng không hề kinh ngạc, xoa đầu Iran, yêu thương nói.

Iran suy nghĩ nói ra:” có thêm một người mẹ, một người bà, một…một…” Nó vừa nói vừa nhìn Tô ba ba không biết xưng hô thế nào.

Mọi người thấy Iran bộ dạng đáng yêu, không khỏi nở nụ cười. Tiêu Ý Hàn nhìn thấy Tô ba ba cười tươi, hắn nói với Iran:” về sau kêu ông ngoại, có nhớ không?”

Tiểu Iran cái hiểu cái không gật đầu, bà nội gắp ít thức ăn cho nó, mọi người đều vui vẻ dùng bữa.

8 giờ tối, bận rộn một ngày, ai cũng đều mệt mỏi, chuẩn bị trở về nghỉ ngơi.

Hai người chia ly, Tiêu Ý Hàn dắt tay Tô Ninh. Nàng cố ý bước chậm lại, nhìn Tô Ninh nhẹ nói:”buổi tối về ngủ một giấc thật ngon, mai là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời chúng ta, dưỡng tinh thần cho thật tốt.”

Tô Ninh nghiêng đầu dịu dàng nhìn thị trưởng, nhẹ gật đầu:”chị cũng vậy, trước khi ngủ phải nhớ đến em đó.” Nói xong cô còn mím môi cười cười.

Tiêu Ý Hàn cũng cười, nàng làm động tác gọi điện thoại nói:” tôi sẽ gọi cho em.”

“Không được” Tô Ninh nhíu mày, nghiêm túc nói:” chúng ta đang ở nước ngoài, không cần lãng phí tiền điện thoại.”

Tiêu Ý Hàn nở nụ cười, buông tay Tô Ninh ra đi tính tiền, trong lòng nghĩ, cô bé này không biết trong khách sạn có điện thoại bàn sao?

Sáng sớm hôm sau, đoàn xe hoa sang trọng đúng giờ đậu trước khách sạn , Tiêu Ý Hàn một thân âu phục màu trắng, nàng vốn đã có khí chất bất phàm bây giờ lại có thêm chút anh khí.

Nàng ngồi vào xe có trang trí hoa hồng, xe dẫn đầu cả đoàn chậm rãi lái đến nơi ở của Tô Ninh. Dọc đường đi, mọi người không ngừng trầm trồ chú ý không phải vì những chiếc siêu xe mà là vì trên xe có dán tranh thư, trên mặt đều là tiếng Trung Quốc: Trăm năm hảo hợp.

Tiêu Ý Hàn xuống xe, bạn bè vây quanh, nàng đi vào thang máy, lên phòng Tô Ninh.

Nàng nâng tay gõ vài cái lên cửa, xoay tay nắm cửa, cửa phòng lại không hề nhúc nhích.

Trong hành lang chật chội có không ít người, Tiêu Ý Hàn nhìn sang Cristina lại gõ thêm vài cái lên cửa, miệng hô lên:”Ninh Ninh, mở cửa!”

Trong phòng có tiếng động, lát sau cửa phòng mở ra, cái đầu nhỏ của Iran ló ra, nó vươn tay nói với Tiêu Ý Hàn:” Mẹ ơi, muốn gặp dì Ninh Ninh, trước hết phải đ

ưa bao lì xì.”

Tiêu Ý Hàn sửng sốt, lập tức nở nụ cười, nàng lấy trong người ra một bao màu đỏ đặt vào tay Iran.

Iran mặt mày hớn hở cầm bao lì xì, bàn tay nhỏ nắm chặt cửa như sợ mẹ sẽ tiến vào, nó khẽ hé bao lì xì ra xem, híp mắt cười với Tiêu Ý Hàn, rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

Tiêu Ý Hàn lại sửng sốt đây là có chuyện gì a?

“Ha ha, đây là tập tục. Lúc ta kết hôn, mấy đứa nhỏ trong nhà cũng tranh nhau ra cửa đòi lì xì của Trương Trí.” Cristina cười nhìn Tiêu Ý Hàn đang tỏ vẻ không biết chuyện gì.

Tiêu Ý Hàn vừa định nói chuyện, cửa liền mở, bà nội tươi cười đứng trước cửa, lão bà hiển nhiên cũng trang điểm một chút, có thêm lớp phấn hồng, bà nhìn có vẻ tươi trẻ hơn nhiều.

“Bà Tô”. Tiêu Ý Hàn chào hỏi bà nội rồi nhấc chân muốn bước vào cửa.

Bà nội kéo Iran đứng qua một bên, cười cười nhìn Tiêu Ý Hàn đi vào.

Tiêu Ý Hàn đi thẳng đến phòng ngủ, mở cửa ra liền thấy Tô Ninh mặc áo cưới đang ngồi ở trên giường. Trong phòng thật im lặng, Tiêu Ý Hàn đứng trước cửa nhìn cô dâu xinh đẹp của mình mà ngây ngẩn cả người.

” đừng sững sờ ở đó, mau vào đi, đừng làm trễ thời gian.” Cristina đi theo sau thấy Tiêu Ý Hàn bất động, nàng nhẹ huých vào người Tiêu Ý Hàn.

Tiêu Ý Hàn lấy lại tinh thần, xấu hổ mỉm cười, nàng thâm tình nhìn Tô Ninh chậm rãi đi đến trước giường. Tô Ninh mỉm cười nhìn thị trưởng một chút rồi chuyển ánh mắt sang chỗ khác, mặc dù ở cùng nhau lâu vậy rồi nhưng cô vẫn có hơi ngượng ngùng.

Tiêu Ý Hàn ngồi bên cạnh Tô Ninh, phối hợp chụp cùng nhau một tấm hình rồi đứng dậy lấy ra đôi giày cao gót mới, cẩn thận mang vào chân Tô Ninh. Tô Ninh cố gắng để không đỏ mặt, cô nhìn bạn bè người thân quanh phòng, nhìn thấy ánh mắt chúc phúc của mọi người, cô cúi đầu hạnh phúc nhìn thị trưởng đại nhân.

“Hàn, ngươi có cõng cô vợ nhỏ xuống lầu không?” Viên Hiểu Dật thấy Tiêu Ý Hàn lại có thể săn sóc tỉ mỉ cho người khác như thế nên cười xấu xa hỏi.

Tiêu Ý Hàn mang xong giày, chỉnh lại vạt váy cưới cho Tô Ninh, đứng lên liếc sang Viên Hiểu Dật rồi hỏi bà nội:” có cần cõng xuống lầu không bà?” Vừa nói nàng còn thật sự cúi lưng chuẩn bị cõng Tô Ninh.

Tô Ninh thấy thị trưởng đại nhân nghe lời như thế, cô vội nâng váy cưới, đứng lên nói:” Không cần cõng, chúng ta cùng nhau đi là được.”

Bà nội thấy bộ dáng cháu gái đầy đau lòng, mỉm cười nói:” đó là tập tục đời trước, chúng ta không chú trọng chuyện đó đâu.”

Nghe bà nội nói, Tiêu Ý Hàn mới đứng thẳng dậy. Tô Ninh xoay người nàng sang đối mặt với cô, giúp nàng chỉnh sửa lại âu phục.

Không trì hoãn quá lâu, mọi người vây quanh đôi uyên ương lên xe, đoàn xe dạo quanh đường phố, cuối cùng đến đại giáo đường.

Phía trước đại giáo đường được trải thảm đỏ thật dài rải đầy cánh hoa hồng, hai bên treo đầy các lẵng hoa tươi, bạn bè thân thích ngồi dưới đài, theo nhạc dạo hôn lễ vang lên, Tô Ninh mặc áo cưới trắng tinh khôi khoác tay Tiêu Ý Hàn một thân âu phục trắng cùng đi tới lễ đài.

——— ——————-

Chỉ là thắc mắc nhỏ của mình, không biết sao tác giả lại chọn Phần Lan, vì theo mình biết Phần Lan có thông qua luật công nhận việc chung sống và quyền lợi của người đồng tính nhưng không cho phép kết hôn (2002), mới đây (6/2014) Phần Lan còn nói không với hôn nhân đồng giới mà…