13.680
29.01.2018

Ngay lúc bát tròn thôn phệ Nguyên Anh, một gã trung niên tầm hơn năm sáu mươi tuổi, mặc áo bào Huyết Nguyệt màu tím bỗng bay ra từ bên trong huyết vân. Hắn không nói hai lời, khoát tay chỉ vào bát tròn đang lơ lửng giữa không trung.

Chỉ nghe một tiếng “Ô…ô…n…g”.

Những phù văn ở mặt ngoài bát tròn bỗng hiện lên những hắc quang sáng rõ, đan xen với nhau hóa thành vô số đường vân tỉ mỉ. Liền sau đó, một đạo hắc quang to cỡ bát ăn cơm, được ngưng tụ lại bên trong bát, hướng về chỗ của Giao Thập Lục đang đứng phía dưới mà bắn ra.

Tốc độ bắn ra còn nhanh hơn tốc độ chạy trốn của Nguyên Anh, hai người Hàn Lập thì đang bị hai con Huyết Quỷ cản trở, muốn ra tay ngăn cản cũng không kịp.

Giao Thập Lục đang ở thời khắc cuối cùng của quá trình thi pháp, khi đối mặt với tình huống đột ngột này, có muốn tránh cũng không thể đươc.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Giao Thập Lục đành phải chuyển hướng của tiêm chùy, hướng về phía đạo hắc quang đang bay tới, thay vì đâm thẳng lên vòm trời như dự tính ban đầu.

Phía trên, thiết trùy đã trở nên đỏ thẫm, bỗng một đạo hào quang lóe sáng lên, hắn chưa kịp bắn ra tiêm chùy thì đã bị đạo hắc quang kia đập trúng.

Một tiếng nổ tung “Ầm ầm” phát ra

Chỉ thấy, trước người của Giao Thập Lục đột nhiên xuất hiện một vòng ánh sáng mặt trời, hào quang đỏ thẫm tỏa sáng chói mắt. Một cỗ sóng khí vô cùng cuồng bạo xuất hiện, quét sạch bốn phương tám hướng, đem đám huyết vụ xung quanh đẩy ra một khoảng mấy trăm trượng.

Huyết Quỷ rậm rạp đông đúc bị vòi rồng quét sạch, thổi tung bay ra ngoài. Hàn Lập cùng với Giao Cửu cắn rang nương theo sóng khí trùng kích, phóng về phía Giao Thập Lục.

Nhưng chưa kịp hướng về phía Giao Thập Lục, đã thấy từng tia xích mang thu lại, hai người ánh mắt khẽ giật mình.

Hai mắt Giao Thập Lục nhắm nghiền, toàn thân tê liệt ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh. Trên tứ chi và thân thể của y, bị mấy đạo cột sáng màu đen hóa thành khoen sắt trói lại, cố định y trên mặt đất. Mơ hồ có thể thấy từng đợt pháp tắc chấn động truyền ra từ trên đó.

Ngay sau đó, bầu trời truyền ra âm thanh sấm chớp liên tục dày đặc.

Thân hình hai người Hàn Lập khựng lại, lập tức nhảy lùi về phía sau.

Oanh long long!

Từng đoàn Lôi Hỏa đỏ thẫm to như cối xay đánh xuống, nhao nhao nổ tung, lập tức Lôi quang chói mắt đem vị trí hai người Hàn Lập vừa đứng bao phủ.

Hàn Lập cùng Giao Cửu ổn định thân hình lại, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên không trung.

Chỉ thấy trên tay tên lão giả áo bào tím đang nâng cái bát tròn. Gương mặt gầy gò của y bị một tầng ánh sáng hồng quỷ dị bao phủ. Xung quanh y là từng đám mây máu màu đen, bên trong hiện ra từng luồng điện quang.

“Hắc hắc, lão phu đã sớm nghi ngờ những kẻ kia nhất định còn có đồng lõa, không ngờ lại đến đây là ba gã Chân Tiên. Làm cho lão phu có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lại lo sợ). Các người nếu không muốn mất đi thần trí hoàn toàn, thì ngoan ngoãn giơ tay chịu trói đi!” Lão giả thấy hai người Hàn Lập nhìn, hắc hắc một tiếng nói.

“Các hạ nếu là kẻ thức thời, tranh thủ thời gian mà thả chúng ta ra ngoài.” Giao Cửu lạnh lẽo nói.

“Chậc chậc, sắp chết đến nơi mà còn dám phát ngôn bừa bãi. Đã như thế, để lão phu chiêu đãi các vị một phen.” Lão giả áo bào tím cười lạnh một tiếng nói.

Vừa dứt lời, bát tròn từ trong tay y bay ra, quay tít một vòng. Bên trong đám mây máu màu đen, lập tức lôi minh mãnh liệt. Hàng trăm đạo Lôi Hỏa đỏ thẫm bay xuống, như là mưa sao băng lửa, hướng về hai người Hàn Lập chụp xuống.

“Oanh long long!”

Liên tiếp từng tiếng nổ rung trời vang lên, khiến cho toàn bộ không gian đều kịch liệt rung chuyển.

Mỗi khi một đoàn Lôi Hỏa rơi xuống, sẽ để lại trên mặt đất một cái hố to. Từ đó, nổ bung từng bồng huyết sắc hỏa diễm, bắn tung tóe khắp bốn phía.

Chốc lát sau, bên trong phạm vi vài dặm ở cả vùng đất, khắp nơi trong tầm mắt bọn người Hàn Lập đều là từng đoàn huyết sắc hỏa diễm màu sắc u ám, thoáng như là từng đóa sen lửa đẹp đẽ tràn ngập cả đại địa, truyền ra từng luồng nhiệt độ nóng kinh người.

Không biết lão giả cố ý hay là vô tình, mà những chỗ Lôi Hỏa rơi xuống đều không trúng vị trí của Giao Thập Lục đang bị khống chế. Chỉ có điều, không ít hỏa diễm bắn tung tóe trúng khắp người của hắn, đem hắn từ trong trạng thái hôn mê phải tỉnh lại, toàn thân bị bỏng, gương mặt tràn đầy vẻ đau đớn, liên tục rên rỉ không ngừng.

Hai con ngươi Hàn Lập lam quang lập lòe, thân hình không ngừng chuyển động né tránh Lôi Hỏa đang bay đầy trời cùng với bọn Huyết Quỷ, nhưng hắn cũng không thể tránh được, bị ngọn lửa bắn tung tóe lên người.

Thân thể của hắn đến ngày hôm nay, vẫn có cảm giác bỏng nhẹ từ ngoài da truyền đến. Mà càng quỷ dị hơn chính là hắn cảm thấy máu huyết trong cơ thể mình trở nên sôi trào theo ngọn lửa này. Trong nội tâm hắn, một tia ý chí cuồng bạo nổi lên.

Dưới sự thúc giục của tâm niệm, một luồng ý chí mát lạnh từ Đan điền bay lên, chuyển động một vòng khắp đầu hắn, lập tức tia ý chí cuồng bạo đột ngột tan thành mây khói.

Cách đó không xa, trong tay Giao Cửu chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ra thêm một hồ lô màu lam, đang phun ra từng cỗ thủy quang màu lam. Xung quanh hắn xuất hiện một màn nước màu xanh, giúp hắn tạm thời có thể tránh được huyết diễm xâm nhập. Nhưng lúc, Lôi Hỏa rơi xuống tràn ngập bốn phía cùng với Huyết Quỷ vây đánh, có chút cảm giác chống đỡ không nổi.

Một khắc sau, xung quanh không gian đã cơ hồ bị huyết sắc hỏa diễm bao trùm, không gian để hai người bọn Hàn Lập có thể trốn tránh càng ngày càng nhỏ.

Trong lúc này, Huyết Quỷ tuôn ra tại kẽ nứt trên mặt đất càng ngày càng nhiều. Bọn chúng có vẻ hoàn toàn không bị ảnh hưởng của huyết diễm, ngược lại, nhờ huyết diễm nên bọn chúng càng trở nên nhanh nhẹn mạnh mẽ, hung hãn không sợ chết hướng về bọn Hàn Lập vây đánh giết tới.

Thân hình Giao Cửu nhoáng cái né tránh mấy đoàn Lôi Hỏa, lập tức chung quang không ít Huyết Quỷ xông tới.

Ánh mắt của hắn ngưng trọng, đột nhiên cắn đầu lưỡi một cái, há mồm phung ra một chút tinh huyết, lóe lên rồi đột nhiên thẩm thấu vào trong hồ lô màu lam trên tay hắn.

Lam mang phía trên hồ lô bỗng phình to, vô số phù văn màu lam thoáng hiện ra. Bên trong hồ lô, một hồi âm thanh như tiếng nước sông lớn chảy nhanh vang lên.

Rầm rầm!

Sóng nước cuồn cuộn trào ra từ miệng hồ lô, hóa thành từng tên thủy binh mặc giáp xanh, tay cầm băng mâu, ngênh chiến Huyết quỷ bốn phương tám hướng.

Làm xong mọi việc, Giao Cửu môi khẽ nhúc nhích truyền âm cho Hàn Lập đang đứng cách đó không xa:

“Giao Thập Ngũ, nhanh chóng kết thúc chuyện này thôi. Ta nghĩ cách kiềm chế lão giả kia, người nhanh đi cứu Giao Thập Lục thoát khỏi nguy khốn, sau đó giúp ta phá vỡ không gian nơi này.”

Nói xong, một tia hồng quang trong mắt Giao Cửu lóe lên, toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng óng ánh lao thẳng đến lão giả áo bào tím đang ở giữa không trung.

Hàn Lập tỏ vẻ thờ ơ, tựa như không nghe thấy lời của Giao Cửu, cũng không trả lời y.

Hắn đang đưa tay đánh ra mấy quyền kích lên mấy con Huyết Quỷ đang bao vây xung quanh, sau đó thân hình chớp động xuất hiện bên cạnh mấy đoàn Lôi Hỏa. Nhưng đột nhiên, hắn thay đổi phương hướng, bay vòng qua, hướng về một chỗ hư không vội vã bay đi.

Thật khó khăn để Giao Cửu kiềm chế được lão giả áo bào tím. Thấy tình hình vậy, Giao Cửu nao nao, lập tức thở hổn hển, phẫn nộ quát:

“Giao Thập Ngũ, ngươi muốn đi đâu?”

Chưa kịp dứt lời, một đạo hắc quang ngưng thực phá không lao tới, chính là lão giả áo bào tím thúc giục bát tròn trong tay thực hiện công kích, hướng đỉnh đầu Giao Cửu nhanh chóng bắn xuống.

Hắn vội vàng thúc giục hồ lô màu lam trước người. Từ hồ lô, mấy đạo lam quang phun ra, cuồn cuộn một hồi hóa thành một vòng xoáy màu làm khổng lồ trước người Giao Cửu.

Chỉ nghe một âm thanh “Bành” vang lên.

Đạo hắc quang rơi vào trung tâm của vòng xoáy, một đoàn hắc quang nổ tung từ bên trong, vòng xoáy màu lam phát ra âm thanh ù ù rồi cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.

Nhưng vào lúc này, tiếng xé gió đại tác!

Thình lình mấy đạo hắc quang ngưng thực từ bên trong bát tròn ra, làm cho Giao Cửu lúc này không để tâm đến Hàn Lập, thúc giục hồ lô màu lam puhn ra lam quang không ngừng, dốc sức liều mạng ngăn cản lại.

Giờ phút này, hồng quang trong mắt hắn càng lúc càng đậm, chỗ miếng bạch ngọc đeo trước ngực trở nên ảm đạm, không sáng óng ánh long lanh như lúc trước.

“Ha ha, đồng bọn của ngươi đã vứt bỏ người mà đi rồi! Bất quá ngươi cứ yên tâm, hắn căn bản không có khả năng thoát khỏi Huyết Mang không gian này đâu!” Lão giả áo bào tím không thèm nhìn đến Hàn Lập, thúc giục bát tròn trong tay, cuồng tiếu nói.

Lúc này, Hàn Lập cũng đã nhân cơ hội mà xuất hiện ở ngoài mấy trăm trượng, cũng không nói hai lời nâng nắm tay lên, hướng về một chỗ phía trước đánh xuống một quyền.

Một tiếng “Ầm ầm” thật lớn vang lên!

Toàn bộ không gian màu máu bỗng nhiên chấn động, một đạo ánh sáng sáng ngời tại chỗ Hàn Lập đánh ra. Sau đó, liền hóa thành một đạo kẽ nứt màu trắng kéo dài mấy ngàn dặm.

Một hồi âm thanh giống như mặt kính bị vỡ vụn vang lên, toàn bộ không gian màu máu lập tức nứt gãy từ chỗ khe nứt màu trắng, tiếp theo đó liền hóa thành vô số mảnh vỡ, biến mất.

Bốn phía bỗng nhiên sáng ngời.

Thân ảnh đám người Hàn Lập lại một lần nữa xuất hiện trên không tại dinh thự ở thành nam Thiên Thủy. Mà ngay lúc này, ở trong con đường tắt ngoài dinh thự, có tám gã tu sĩ mặc áo lam Huyết Nguyệt nằm ngổn ngang lộn xộn, bên cạnh còn rải rác một ít trận bàn.

Bọn họ chính xác là bọn đã triệu hồi cùng với khống chế pháp trận không gian màu máu. Tất cả đều là tu sĩ Hợp Thể kỳ. Lúc Hàn Lập đánh vỡ không gian, tựa như bọn họ gặp phải một loại phản phệ, làm cho thất khiếu chảy máu, trở nên hấp hối.

Mà ở trong sân, thân thể Giao Thập Lục toàn thân cháy đen, không cử động, nằm cạnh gốc cây khô héo.

Quang thiên màu đen trên người đã biến mất không thấy gì, khí tức toàn thân của hắn cũng lộ ra có chút bất ổn. Nhưng mà, cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng.

Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lên!

Trên không tiểu viện nổ tung tạo ra một mảng sáng chói mắt, hai đạo thân ảnh từ đó bay ra, bắn về hai phía.

Hướng của nhà chính là Giao Cửu, hào quang màu đỏ trong hai mắt cũng dần dần rút đi, thần thức một lần nữa trở nên tỉnh tháo. Trong mắt hắn hiện lên một tia vui mừng.

Hướng còn lại chính là lão giả áo bào tím, sắc mặt lão lúc này đã trở nên hết sức khó coi. Một chút kinh hãi xuất hiện. Hắn nhìn về phía Hàn Lập, ánh mắt lộ ra cực kì oán độc.

Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, người thoạt nhìn có thực lực yếu nhất trong ba người chính là Hàn Lập lại có thể phát hiện được điểm yếu của đại trận, lại chỉ dùng sức của một mình Hàn Lập mà có thể đánh được cả tòa đại trận chỉ trong một lần.

Phải biết rằng, không gian Huyết Mang cực kì vững chắc hơn so với các đại trận bình thường khác. Tiên nhân phổ thông cho dù có thể phát hiện ra điểm yếu, cũng chưa chắc có thể một kích công phá được.

Ý nghĩ này của lão lóe lên rồi biến mất. Lão liền dùng tay vỗ mạnh một cái vào đáy của bát tròn. Từng vòng chấn động kì dị mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khuếch tán ra.

Bên trong ngõ hẻm, lập tức truyền ra từng âm thanh “Phốc phốc” liên tiếp vang lên.

Những cái đầu của các tu sĩ Hợp Thể kì kia thi nhau nổ tung, Nguyên Anh xuất hiện bị cỗ chấn động này hấp dẫn, hóa thành từng đạo huyết quang, lóe lên rồi chui vào trong bát tròn, lập tức bị xoắn thành nát bấy rồi biến mất.

Kỳ lạ thay, một người trong đó trên người lại tỏa ra một tầng bạch quang, tựa hồ như là có bảo vật gì đó đang chặn lại cỗ quỷ dị chấn động này, đầu của hắn cũng không có nổ tung. Điều này làm cho lão giả áo bào tím cảm thấy nao nao, hắn cũng không thèm quản, lần nữa thúc giục pháp quyết.

Phù văn màu đen bên trên bát tròn lần nữa sáng rõ, hai đạo hắc quang vừa thô vừa to hơn trước lập tức bắn nhanh ra, phân biệt hướng của hai người Hàn Lập, bắn vọt đến.

Giao Cửu thấy vậy, khiến cho Linh văn mặt ngoài của hồ lô hắn đang cầm trong tay lóe lên, miệng phun ra một cột nước óng ánh to cỡ thùng nước.

Chỉ nghe một âm thanh “Oanh” vang lên.

Hào quang hai màu xanh đen bỗng nhiên nổ tung, vô số bọt nước bắn ra khắp nơi.

Thân hình Giao Cửu bị dư chấn của tiếng nổ, chấn động bay ngược ra xa vài chục trượng, liền ổn định lại thân hình.

Bên kia, Hàn Lập vì né tránh công kích của hắc quang, cũng không khỏi chuyển động thân hình vài cái.

Chờ cho hắn lần nữa ổn định thân hình. Lúc nhìn lên bầu trời, chỗ lão giả áo bào tím vừa đứng chẳng còn ai, đã gió êm sóng lặng, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.